山中喜故人绣衣使者见过

明代 王恭
谷口夜来雨,闭门碧苔深。单居绝俦侣,郁郁愁我心。 台中故人旧相得,别来不道青云隔。骢毛骏马绣衣裳,飘飘来问山中客。 山中野人独布衣,十年分与故人稀。薜萝深庭开花径,猿鸟声中候竹扉。 西游不问行来久,且喜林间一携手。几度空看海上云,相逢好醉杯中酒。 酒酣击剑歌未终,樽前别思又匆匆。羡君大隐金门里,嗟予还卧青山中。 山中寥寥日将夕,芳草萋萋谩相忆。满地残花送马蹄,天涯目断愁难极。
kǒu lái   mén tái shēn dān jué chóu   chóu xīn
tái zhōng rén jiù xiāng de   bié lái dào qīng yún cōng máo jùn xiù shang   piāo piāo lái wèn shān zhōng
shān zhōng rén   shí nián fēn rén luó shēn tíng kāi huā jìng   yuán niǎo shēng zhōng hòu zhú fēi
西 yóu wèn xíng lái jiǔ   qiě lín jiān xié shǒu kōng kàn hǎi shàng yún   xiāng féng hǎo zuì bēi zhōng jiǔ
jiǔ hān jiàn wèi zhōng   zūn qián bié yòu cōng cōng xiàn jūn yǐn jīn mén   jiē hái qīng shān zhōng
shān zhōng liáo liáo jiāng   fāng cǎo mán xiāng mǎn cán huā sòng   tiān duàn chóu nán