山中秋夜

元代 梁寅
夜对千峰秋气新,萧条岩壑一闲身。 松林虎出时窥犬,茅屋萤飞偏近人。 傍月把书怜稚子,临风吹笛羡南邻。 栖乌应怯梧桐冷,不断悲啼欲向晨。
duì qiān fēng qiū xīn   xiāo tiáo yán xián shēn  
sōng lín chū shí kuī quǎn   máo yíng fēi piān jìn rén  
bàng yuè shū lián zhì   lín fēng chuī xiàn nán lín  
yīng qiè tóng lěng   duàn bēi xiàng chén