山中漫兴

明代 王守仁
清晨急雨度林扉,馀滴烟梢尚湿衣。雨水霞明桃乱吐,沿溪风暖药初肥。 物情到底能容懒,世事从前顿觉非。自拟春光还自领,好谁歌咏月中归。
qīng chén lín fēi   yān shāo shàng shī 湿 shuǐ xiá míng táo luàn yán   沿 fēng nuǎn yào chū féi    
qíng dào néng róng lǎn   shì shì cóng qián dùn jué fēi chūn guāng hái lǐng hǎo   shuí yǒng yuè zhōng guī