山中留别

元代 韩奕
江天云物已凄凄,老去应多少日思。 荒稗满田秋水后,平芜连苑夕阳迟。 眼昏每到看书觉,发白非因览镜知。 力疾杖藜犹可起,山中远趁故人期。
jiāng tiān yún   lǎo yīng duō shǎo  
huāng bài mǎn tián qiū shuǐ hòu   píng lián yuàn yáng chí  
yǎn hūn měi dào kàn shū jué   bái fēi yīn lǎn jìng zhī  
zhàng yóu   shān zhōng yuǎn chèn rén