山中立秋日偶书

明代 王守仁
风吹蝉声乱,林卧惊新秋。山池静澄碧,暑气亦已收。 青峰出白云,突兀成琼楼。袒裼坐溪石,对之心悠悠。 倏忽无定态,变化不可求。浩然发长啸,忽起双白鸥。
fēng chuī chán shēng luàn   lín jīng xīn qiū shān chí jìng chéng shǔ   shōu    
qīng fēng chū bái yún   chéng qióng lóu tǎn zuò shí duì   zhī xīn yōu yōu    
shū dìng tài   biàn huà qiú hào rán cháng xiào   shuāng bái ōu