山中寄吴磻十韵

唐代 方干
莫问终休否,林中事已成。盘餐怜火种,岁计付刀耕。 掬水皆花气,听松似雨声。书空翘足卧,避险侧身行。 果傍闲轩落,蒲连湿岸生。禅生知见理,妻子笑无名。 更拟教诗苦,何曾待酒清。石溪鱼不大,月树鹊多惊。 砌下通樵路,窗间见县城。云山任重叠,难隔故交情。
wèn zhōng xiū fǒu   lín zhōng shì chéng pán cān lián huǒ zhǒng   suì dāo gēng
shuǐ jiē huā   tīng sōng shì shēng shū kōng qiáo   xiǎn shēn xíng
guǒ bàng xián xuān luò   lián shī 湿 àn shēng chán shēng zhī jiàn   xiào míng
gèng jiào shī   zēng dài jiǔ qīng shí   yuè shù què duō jīng
xià tōng qiáo   chuāng jiān jiàn xiàn chéng yún shān rèn chóng dié   nán jiāo qing