山中寄诗友

唐代 杜荀鹤
山深长恨少同人,览景无时不忆君。庭果自从霜后熟, 野猿频向屋边闻。琴临秋水弹明月,酒就东山酌白云。 仙桂算攀攀合得,平生心力尽于文。
shān shēn cháng hèn shǎo tóng rén   lǎn jǐng shí jūn tíng guǒ cóng shuāng hòu shú  
yuán pín xiàng biān wén qín lín qiū shuǐ dàn míng yuè   jiǔ jiù dōng shān zhuó bái yún
xiān guì suàn pān pān   píng shēng xīn jìn wén