山中怀友
几年音问绝,此夕更关情。
寒雨人孤坐,残灯雁一声。
干戈犹故国,贫病自空城。
惟有琴堪诉,愁深弹不成。
jǐ
几
nián
年
yīn
音
wèn
问
jué
绝
,
cǐ
此
xī
夕
gèng
更
guān
关
qíng
情
。
hán
寒
yǔ
雨
rén
人
gū
孤
zuò
坐
,
cán
残
dēng
灯
yàn
雁
yī
一
shēng
声
。
gān
干
gē
戈
yóu
犹
gù
故
guó
国
,
pín
贫
bìng
病
zì
自
kōng
空
chéng
城
。
wéi
惟
yǒu
有
qín
琴
kān
堪
sù
诉
,
chóu
愁
shēn
深
dàn
弹
bù
不
chéng
成
。