山中二首

元代 刘诜
蓐食希早出,出城日已辰。况悯肩舆劳,时亦步嶙峋。 嶙峋苦难步,投宿荒村民。启扉炽灯火,延客意颇真。 苦辞村无酒,无以洗埃尘。岁歉有稚粟,尚可分炊晨。 高门多吠犬,仓卒难投身。勿投高门宿,勿厌村家贫。
shí zǎo chū   chū chéng chén kuàng mǐn jiān láo shí   lín xún    
lín xún nàn   tóu 宿 huāng cūn mín fēi chì dēng huǒ yán   zhēn    
cūn jiǔ   āi chén suì qiàn yǒu zhì shàng   fēn chuī chén    
gāo mén duō fèi quǎn   cāng nán tóu shēn tóu gāo mén 宿   yàn cūn jiā pín