山中对月有怀高文升

元代 邓雅
山月皎皎山风清,石泉竹根流细声。故人一月不会面,贱子此夜难为情。 援琴再弹调更苦,举杯强饮愁还生。是身安得生羽翼,奋飞直到文江城。
shān yuè jiǎo jiǎo shān fēng qīng   shí quán zhú gēn liú shēng rén yuè huì miàn   jiàn nán wéi qíng
yuán qín zài dàn diào gèng   bēi qiáng yǐn chóu hái shēng shì shēn ān shēng   fèn fēi zhí dào wén jiāng chéng