山中初度,用子木韵 其一

明代 张煌言
曾向洪崖乞大还,朅来烟火混人间。几回掷剑横青海,一笑携瓢挂碧山。 煮石似应消壮气,斫苓尚欲壮颓颜。峰头紫气朝如盖,为问犹龙可渡关?
céng xiàng hóng hái   qiè lái yān huǒ hùn rén jiān huí zhì jiàn héng qīng hǎi   xiào xié piáo guà shān    
zhǔ shí shì yīng xiāo zhuàng   zhuó líng shàng zhuàng tuí yán fēng tóu cháo gài wèi   wèn yóu lóng guān