山鹧鸪词二首

唐代 苏颋
玉关征戍久,空闺人独愁。寒露湿青苔,别来蓬鬓秋。 人坐青楼晚,莺语百花时。愁多人易老,断肠君不知。
guān zhēng shù jiǔ   kōng guī rén chóu hán shī 湿 qīng tái   bié lái péng bìn qiū
rén zuò qīng lóu wǎn   yīng bǎi huā shí chóu duō rén lǎo   duàn cháng jūn zhī