山鷓鴣詞二首

唐代 蘇頲
玉關征戍久,空閨人獨愁。寒露濕青苔,別來蓬鬢秋。 人坐青樓晚,鶯語百花時。愁多人易老,斷腸君不知。
guān zhēng shù jiǔ   kōng guī rén chóu hán shī qīng tái   bié lái péng bìn qiū
rén zuò qīng lóu wǎn   yīng bǎi huā shí chóu duō rén lǎo   duàn cháng jūn zhī