山雨乍霁由桃花涧历天开岩睹禹碑望最高峰慨然有出世之想

清代 缪沅
掬水浣山泥,藤床睡初觉。空山一夜雨,飞爆千峰落。 起来天宇清,晓云露斑驳。涧水东西流,喷珠满大壑。 宛转如游龙,夭矫不受缚。首尾一鼓荡,鳞爪恣拿攫。 森森叠浪岩,皱{夋包}瘦如削。起伏生波澜,圆穹大包络。 破碎琼瑶瑛,跳掷狙猱玃。趺坐作水观,清响聆竽籥。 喧极静意俱,冥心契寥廓。曳杖行前冈,适与山僧约。 将穷最高峰,搜奇出龈腭。径路共猿争,上下似凫跃。 摇摇凤折膝,戢戢牛砺角。攀跻高送眼,崎岖危著脚。 山果团青红,酸甜渐可剥。朋牵寄生草,蔓引摄生药。 幽岩徒天开,化工巧才凿。阴磴窜鼪鼯,阳窦卷乱箨。 石轩久倾颓,空壁就扪摸。禹碑古篆奇,鸾飘还凤泊。 如从岣嵝过,探奇自南岳。松风回杖底,人语出林薄。 绝顶望茅茨,天风隔蓬弱。梵呗音琅琅,木鱼间金铎。 振衣拟往从,十步三四却。开山思法度,团瓢此栖托。 我生实钝根,踪迹判尘浊。僧寮一月住,饮啄类孤鹤。 何当将家来,凿坏饱葵藿。
shuǐ huàn shān   téng chuáng shuì chū jué kōng shān fēi   bào qiān fēng luò    
lai tiān qīng   xiǎo yún bān jiàn shuǐ dōng liú 西 pēn   zhū mǎn    
wǎn zhuǎn yóu lóng   yāo jiǎo shòu shǒu wěi dàng lín   zhǎo jué    
sēn sēn dié làng yán   zhòu   { qūn bāo   } shòu xuē shēng lán yuán   qióng bāo luò    
suì qióng yáo yīng   tiào zhì náo jué zuò zuò shuǐ guān qīng   xiǎng líng yuè    
xuān jìng   míng xīn liáo kuò zhàng xíng qián gāng shì   shān sēng yuē    
jiāng qióng zuì gāo fēng   sōu chū kěn è jìng gòng yuán zhēng shàng   xià shì yuè    
yáo yáo fèng zhé   niú jiǎo pān gāo sòng yǎn   wēi zhù jiǎo    
shān guǒ tuán qīng hóng   suān tián jiàn péng qiān shēng cǎo màn   yǐn shè shēng yào    
yōu yán tiān kāi   huà gōng qiǎo cái záo yīn dèng cuàn shēng yáng   dòu juǎn luàn tuò    
shí xuān jiǔ qīng tuí   kōng jiù mén bēi zhuàn luán   piāo hái fèng    
cóng gǒu lǒu guò   tàn nán yuè sōng fēng huí zhàng rén   chū lín    
jué dǐng wàng máo   tiān fēng péng ruò fàn bài yīn láng láng   jiān jīn duó    
zhèn wǎng cóng   shí sān què kāi shān tuán   piáo tuō    
shēng shí dùn gēn   zōng pàn chén zhuó sēng liáo yuè zhù yǐn   zhuó lèi    
dāng jiāng jiā lái   záo bǎo kuí huò