山雨乍霽由桃花澗歷天開岩睹禹碑望最高峰慨然有出世之想

清代 繆沅
掬水浣山泥,藤床睡初覺。空山一夜雨,飛爆千峰落。 起來天宇清,曉雲露斑駁。澗水東西流,噴珠滿大壑。 宛轉如游龍,夭矯不受縛。首尾一鼓盪,鱗爪恣拿攫。 森森疊浪岩,皺{夋包}瘦如削。起伏生波瀾,圓穹大包絡。 破碎瓊瑤瑛,跳擲狙猱玃。趺坐作水觀,清響聆竽籥。 喧極靜意俱,冥心契寥廓。曳杖行前岡,適與山僧約。 將窮最高峰,搜奇出齦齶。徑路共猿爭,上下似鳧躍。 搖搖鳳折膝,戢戢牛礪角。攀躋高送眼,崎嶇危著腳。 山果團青紅,酸甜漸可剝。朋牽寄生草,蔓引攝生藥。 幽岩徒天開,化工巧才鑿。陰磴竄鼪鼯,陽竇卷亂籜。 石軒久傾頹,空壁就捫摸。禹碑古篆奇,鸞飄還鳳泊。 如從岣嶁過,探奇自南嶽。松風回杖底,人語出林薄。 絕頂望茅茨,天風隔蓬弱。梵唄音琅琅,木魚間金鐸。 振衣擬往從,十步三四卻。開山思法度,團瓢此棲托。 我生實鈍根,蹤跡判塵濁。僧寮一月住,飲啄類孤鶴。 何當將家來,鑿壞飽葵藿。
shuǐ huàn shān   téng chuáng shuì chū jué kōng shān fēi   bào qiān fēng luò    
lai tiān qīng   xiǎo yún bān jiàn shuǐ dōng liú 西 pēn   zhū mǎn 滿    
wǎn zhuǎn yóu lóng   yāo jiǎo shòu shǒu wěi dàng lín   zhǎo jué    
sēn sēn dié làng yán   zhòu   { qūn bāo   } shòu xuē shēng lán yuán   qióng bāo luò    
suì qióng yáo yīng   tiào zhì náo jué zuò zuò shuǐ guān qīng   xiǎng líng yuè    
xuān jìng   míng xīn liáo kuò zhàng xíng qián gāng shì   shān sēng yuē    
jiāng qióng zuì gāo fēng   sōu chū kěn è jìng gòng yuán zhēng shàng   xià shì yuè    
yáo yáo fèng zhé   niú jiǎo pān gāo sòng yǎn   wēi zhù jiǎo    
shān guǒ tuán qīng hóng   suān tián jiàn péng qiān shēng cǎo màn   yǐn shè shēng yào    
yōu yán tiān kāi   huà gōng qiǎo cái záo yīn dèng cuàn shēng yáng   dòu juǎn luàn tuò    
shí xuān jiǔ qīng tuí   kōng jiù mén bēi zhuàn luán   piāo hái fèng    
cóng gǒu lǒu guò   tàn nán yuè sōng fēng huí zhàng rén   chū lín    
jué dǐng wàng máo   tiān fēng péng ruò fàn bài yīn láng láng   jiān jīn duó    
zhèn wǎng cóng   shí sān què kāi shān tuán   piáo tuō    
shēng shí dùn gēn   zōng pàn chén zhuó sēng liáo yuè zhù yǐn   zhuó lèi    
dāng jiāng jiā lái   záo bǎo kuí huò