山园草间菊数枝开席地独酌

宋代 陆游
屋东菊畦蔓草荒,瘦枝山草三尺长。 碎金狼藉不堪摘,扫地为渠持一觞。 日斜大醉叫堕帻,野花村酒何曾择。 君不见诗人跌宕例如此,苍耳林中留太白。
dōng màn cǎo huāng   shòu zhī shān cǎo sān chǐ zhǎng
suì jīn láng kān zhāi   sǎo wèi chí shāng
xié zuì jiào duò   huā cūn jiǔ zēng
jūn jiàn shī rén diē dàng   cāng ěr lín zhōng liú tài bái