山园

宋代 陆游
山泉引派涨清池,野蔓移根络短篱。 艺果极知非老事,接花聊复效儿嬉。 提壶言语开颜听,斫木衣襦缓步窥。 莫笑题诗还满纸,小园幽事要君知。
shān quán yǐn pài zhǎng qīng chí   màn gēn luò duǎn
guǒ zhī fēi lǎo shì   jiē huā liáo xiào ér
yán kāi yán tīng   zhuó huǎn kuī
xiào shī hái mǎn zhǐ   xiǎo yuán yōu shì yào jūn zhī