山阴故事

唐代 徐夤
坦腹夫君不可逢,千年犹在播英风。红鹅化鹤青天远, 彩笔成龙绿水空。爱竹只应怜直节,书裙多是为奇童。 吹笙缑岭登山后,东注清流岂有穷。
tǎn jūn féng   qiān nián yóu zài yīng fēng hóng é huà qīng tiān yuǎn  
cǎi chéng lóng 绿 shuǐ kōng ài zhú zhǐ yīng lián zhí jié   shū qún duō shì wèi tóng
chuī shēng gōu lǐng dēng shān hòu   dōng zhù qīng liú yǒu qióng