山陰故事
坦腹夫君不可逢,千年猶在播英風。紅鵝化鶴青天遠,
彩筆成龍綠水空。愛竹只應憐直節,書裙多是為奇童。
吹笙緱嶺登山後,東注清流豈有窮。
tǎn
坦
fù
腹
fū
夫
jūn
君
bù
不
kě
可
féng
逢
,
qiān
千
nián
年
yóu
猶
zài
在
bō
播
yīng
英
fēng
風
。
。
hóng
紅
é
鵝
huà
化
hè
鶴
qīng
青
tiān
天
yuǎn
遠
,
cǎi
彩
bǐ
筆
chéng
成
lóng
龍
lǜ
綠
shuǐ
水
kōng
空
。
。
ài
愛
zhú
竹
zhǐ
只
yīng
應
lián
憐
zhí
直
jié
節
,
shū
書
qún
裙
duō
多
shì
是
wèi
為
qí
奇
tóng
童
。
。
chuī
吹
shēng
笙
gōu
緱
lǐng
嶺
dēng
登
shān
山
hòu
後
,
dōng
東
zhù
注
qīng
清
liú
流
qǐ
豈
yǒu
有
qióng
窮
。
。