山夜

明代 顾璘
秋气振庭枝,山空响易悲。草寒蛩语涩,树老鹊巢危。 古道因书得,衰颜赖酒持。未忘蝉蜕念,真笑虎头痴。
qiū zhèn tíng zhī   shān kōng xiǎng bēi cǎo hán qióng   shù lǎo què cháo wēi
dào yīn shū   shuāi yán lài jiǔ chí wèi wàng chán tuì niàn   zhēn xiào tóu chī