山行雨中二首 其一

宋代 刘辰翁
雨行如漏蓬,侧身半车中。风翻荷叶白,难可为芙蓉。 向来三重茅,仰屋叹穿空。已经乱离苦,志念常从容。
xíng lòu péng   shēn bàn chē zhōng fēng fān bái nán   wèi róng    
xiàng lái sān chóng máo   yǎng tàn chuān 穿 kōng jīng luàn zhì   niàn cháng cóng róng