山行闻春禽

宋代 陈郁
初阳烘霁途,繁阴布幽林。 山禽互嘲哳,为我流好音。 倾耳须臾间,已快清冷心。 飞盖何为者,傲睨松之队。
chū yáng hōng   fán yīn yōu lín  
shān qín zhāo zhā   wèi liú hào yīn  
qīng ěr jiān   kuài qīng lěng xīn  
fēi gài wéi zhě   ào sōng zhī duì