山行三首 其一 天平

明代 王鏊
濯缨重向白云泉,曲磴幽林诘屈穿。驳落残碑犹可读,坡陀巨石自堪眠。 俯临尘世三千界,仰见龙门尺五天。此地频来殊有意,肯教忧乐负前贤。
zhuó yīng zhòng xiàng bái yún quán   dèng yōu lín chuān 穿 luò cán bēi yóu   tuó shí kān mián    
lín chén shì sān qiān jiè   yǎng jiàn lóng mén chǐ tiān pín lái shū yǒu kěn   jiào yōu qián xián