山行漫兴

宋代 方岳
野性惟便水竹居,老来自觉转迂疏。 图书四壁饭不足,烟雨一犁春有余。 纸上古人俱已矣,山中今我定何如。 春风独立鸟声碎,不是言诗亦起予。
xìng wéi biàn 便 shuǐ zhú   lǎo lái jué zhuǎn shū  
shū fàn   yān chūn yǒu  
zhǐ shàng rén   shān zhōng jīn dìng  
chūn fēng niǎo shēng suì   shì yán shī