山行经樵翁

唐代 鲍溶
我心劳我身,远道谁与论。心如木中火,忧至常自燔。 披访结恩地,世人轻报恩。女无良媒识,知入何人门。 寒日行深山,路由谷中村。田翁樵采熟,男女讴吟喧。 借问身命谋,上言愧乾坤。时清公赋薄,力勤地利繁。 下念草木年,坐家见重孙。举案馈宾客,糟浆盈陶尊。 醉闲鹿裘暖,白发舞轩轩。仰羡太古人,余将破行辕。 遑遑问身事,师友难为言。离歌又行去,落日低寒泉。
xīn láo shēn   yuǎn dào shuí lùn xīn zhōng huǒ   yōu zhì cháng fán
fǎng 访 jié ēn   shì rén qīng bào ēn liáng méi shí   zhī rén mén
hán xíng shēn shān   yóu zhōng cūn tián wēng qiáo cǎi shú   nán ōu yín xuān
jiè wèn shēn mìng móu   shàng yán kuì qián kūn shí qīng gōng báo   qín fán
xià niàn cǎo nián   zuò jiā jiàn chóng sūn àn kuì bīn   zāo jiāng yíng táo zūn
zuì xián 鹿 qiú nuǎn   bái xuān xuān yǎng xiàn tài rén   jiāng xíng yuán
huáng huáng wèn shēn shì   shī yǒu nán wéi yán yòu xíng   luò hán quán