山行

宋代 方岳
亦笑先生蔬一槃,云沈作坞卧荒寒。 童颜并已无班白,槁面旧曾如渥丹。 底用鱼烹双素尺,共知鹤化一黄冠。 芙蓉冷落秋萧索,只有篱花耐久看。
xiào xiān sheng shū pán   yún shěn zuò huāng hán  
tóng yán bìng bān bái   gǎo miàn jiù céng dān  
yòng pēng shuāng chǐ   gòng zhī huà huáng guān  
róng lěng luò qiū xiāo suǒ   zhǐ yǒu huā nài jiǔ kàn