山行

唐代 滕白
马头閒觉入从容,叠嶂清秋度百重。长见孤云能作雨,未应片水不藏龙。 花村几处连修竹,涧石谁家倚瘦松。本若无心许明代,好寻巢许此韬踪。
tóu xián jué cóng róng   dié zhàng qīng qiū bǎi zhòng zhǎng jiàn yún néng zuò wèi   yìng piàn shuǐ cáng lóng    
huā cūn chù lián xiū zhú   jiàn shí shuí jiā shòu sōng běn ruò xīn míng dài hǎo   xún cháo tāo zōng