山行

唐代 滕白
馬頭閒覺入從容,疊嶂清秋度百重。長見孤雲能作雨,未應片水不藏龍。 花村幾處連修竹,澗石誰家倚瘦松。本若無心許明代,好尋巢許此韜蹤。
tóu xián jué cóng róng   dié zhàng qīng qiū bǎi zhòng zhǎng jiàn yún néng zuò wèi   yìng piàn shuǐ cáng lóng    
huā cūn chù lián xiū zhú   jiàn shí shuí jiā shòu sōng běn ruò xīn míng dài hǎo   xún cháo tāo zōng