山行

宋代 卫宗武
携友行莫春,山南复山北。 一川去萦纡,层林互倚伏。 舍舟上孱颜,万象咸在目。 野花衒残红,柔条曳新绿。 春峦润如酥,春水流如玉。 芳草浩无涯,好鸟鸣相续。 老阅几岁华,看山看不足。 凡物各有时,时去时必复。 顾我岂物如,此生何能谷。
xié yǒu xíng chūn   shān nán shān běi  
chuān yíng   céng lín  
shě zhōu shàng chán yán   wàn xiàng xián zài  
huā xuàn cán hóng   róu tiáo xīn 绿  
chūn luán rùn   chūn shuǐ liú  
fāng cǎo hào   hǎo niǎo míng xiāng  
lǎo yuè suì huá   kàn shān kàn  
fán yǒu shí   shí shí  
  shēng néng