山行

宋代 衛宗武
攜友行莫春,山南復山北。 一川去縈紆,層林互倚伏。 舍舟上孱顏,萬象咸在目。 野花衒殘紅,柔條曳新綠。 春巒潤如酥,春水流如玉。 芳草浩無涯,好鳥鳴相續。 老閱幾歲華,看山看不足。 凡物各有時,時去時必復。 顧我豈物如,此生何能谷。
xié yǒu xíng chūn   shān nán shān běi  
chuān yíng   céng lín  
shě zhōu shàng chán yán   wàn xiàng xián zài  
huā xuàn cán hóng   róu tiáo xīn  
chūn luán rùn   chūn shuǐ liú  
fāng cǎo hào   hǎo niǎo míng xiāng  
lǎo yuè suì huá   kàn shān kàn  
fán yǒu shí   shí shí  
  shēng néng