山亭

清代 胤禛
茑萝满树带烟垂,筛月梳风作幔帏。流水似琴还似筑,青山宜画又宜诗。 饥鼯窃果缘枝捷,乳雉呼群出草迟。独倚石栏舒远目,亭前幽谷起云时。
niǎo luó mǎn shù dài yān chuí   shāi yuè shū fēng zuò màn wéi liú shuǐ shì qín hái shì zhù   qīng shān huà yòu shī
qiè guǒ yuán zhī jié   zhì qún chū cǎo chí shí lán shū yuǎn   tíng qián yōu yún shí