山亭

清代 胤禛
蔦蘿滿樹帶煙垂,篩月梳風作幔幃。流水似琴還似築,青山宜畫又宜詩。 飢鼯竊果緣枝捷,乳雉呼群出草遲。獨倚石欄舒遠目,亭前幽谷起雲時。
niǎo luó mǎn 滿 shù dài yān chuí   shāi yuè shū fēng zuò màn wéi liú shuǐ shì qín hái shì zhù   qīng shān huà yòu shī
qiè guǒ yuán zhī jié   zhì qún chū cǎo chí shí lán shū yuǎn   tíng qián yōu yún shí