山寺

清代 庞垲
荒磴苔乾屐齿轻,寺门晴锁午烟平。滩声静抱香台转,云气虚从古殿生。 行径尝留骊鹿迹,题墙偶见故人名。老僧只解蒲团坐,无数松杉一磬声。
huāng dèng tái qián chǐ 齿 qīng   mén qíng suǒ yān píng tān shēng jìng bào xiāng tái zhuǎn   yún cóng diàn 殿 shēng
xíng jìng cháng liú 鹿   qiáng ǒu jiàn rén míng lǎo sēng zhǐ jiě tuán zuò   shù sōng shān qìng shēng