山寺

清代 龐塏
荒磴苔乾屐齒輕,寺門晴鎖午煙平。灘聲靜抱香台轉,雲氣虛從古殿生。 行徑嘗留驪鹿跡,題牆偶見故人名。老僧只解蒲團坐,無數松杉一磬聲。
huāng dèng tái qián chǐ qīng   mén qíng suǒ yān píng tān shēng jìng bào xiāng tái zhuǎn   yún cóng diàn 殿 shēng
xíng jìng cháng liú 鹿   qiáng ǒu jiàn rén míng lǎo sēng zhǐ jiě tuán zuò   shù sōng shān qìng shēng