山居杂言

宋代 王安石
法和衣钵过南华,正叶传师萃一花。 胜地雾迷淮水石,望星人指楚天涯。 数千松倚西山老,七百僧悲去路赊。 一片苍苔涅盘石,至今缭遶白云遮。
guò nán huá   zhèng chuán shī cuì huā  
shèng huái shuǐ shí   wàng xīng rén zhǐ chǔ tiān  
shù qiān sōng 西 shān lǎo   bǎi sēng bēi shē  
piàn cāng tái niè pán shí   zhì jīn liáo rào bái yún zhē