山居戏题

宋代 陆游
病起清羸不自持,年光都上鬓边丝。 昏昏雨细梅黄後,漫漫秧青水满时。 曲几方床娱永日,矮冠高屐骇群儿。 客来莫笑狂颠甚,此处那容世俗知。
bìng qīng léi chí   nián guāng dōu shàng bìn biān
hūn hūn méi huáng hòu   màn màn yāng qīng shuǐ mǎn shí
fāng chuáng yǒng   ǎi guān gāo hài qún ér
lái xiào kuáng diān shén   chù róng shì zhī