山居闻蛙

宋代 周紫芝
忆昔东南居,结屋古城背。野色带危墙,花阴弄寒砌。 月彩淡微云,春风入衣袂。万籁悄无声,独立与谁对。 殷勤古壕蛙,为我作鼓吹。号昏初两三,闹雨忽鼎沸。 悬知世俗憎,自可幽人意。胡行如鬼速,十年满天地。 弊庐飞劫灰,生涯转零替。迩来三间茅,风雨仅可蔽。 青春不改色,人事有兴废。一闻群蛙鸣,怀旧如梦寐。 抚事为叹嗟,伤心极流涕。
dōng nán   jié chéng bèi dài wēi qiáng huā   yīn nòng hán    
yuè cǎi dàn wēi yún   chūn fēng mèi wàn lài qiāo shēng   shuí duì    
yīn qín háo   wèi zuò chuī hào hūn chū liǎng sān nào   dǐng fèi    
xuán zhī shì zēng   yōu rén xíng guǐ shí   nián mǎn tiān    
fēi jié huī   shēng zhuǎn líng ěr lái sān jiān máo fēng   jǐn    
qīng chūn gǎi   rén shì yǒu xīng fèi wén qún míng huái   jiù 怀 mèng mèi    
shì wéi tàn jiē   shāng xīn liú