山居四十首 其十二

元代 栯堂
即今休去便休去,何事却求身后名。世乱孙吴谋略展,才高屈贾是非生。 沟中断木千年限,海上浮槎万里情。谁识枯禅凉夜月,松根一片石床平。
jīn xiū biàn 便 xiū   shì què qiú shēn hòu míng shì luàn sūn móu lüè zhǎn cái   gāo jiǎ shì fēi shēng    
gōu zhōng duàn qiān nián xiàn   hǎi shàng chá wàn qíng shuí shí chán liáng yuè sōng   gēn piàn shí chuáng píng