山居诗五首 其一

清代 丘逢甲
白云海上来,飘摇无归期。微风起天末,吹寄兹山陲。 悦山本云性,草木生妍姿。山中有轶士,独往人寡知。 末世何皇皇?寸心勉自持。故国何迢迢?右手难将移。 临风托远意,自与云相怡。无心出已非,万物有息时。 眷念出者劳,何用行雨为?
bái yún hǎi shàng lái   piāo yáo guī wēi fēng tiān   chuī shān chuí
yuè shān běn yún xìng   cǎo shēng yán 姿 shān zhōng yǒu shì   wǎng rén guǎ zhī
shì huáng huáng   cùn xīn miǎn chí guó tiáo tiáo   yòu shǒu nán jiāng
lín fēng tuō yuǎn   yún xiāng xīn chū fēi   wàn yǒu shí
juàn niàn chū zhě láo   yòng xíng wèi