山居苦

唐代 李兼
地僻尘心远,台高纵目赊。 鹭明烟际渚,鸟篆雨馀沙。 橡栗骈秋实,鸡冠媚晚花。 断无车马客,来问野人家。
chén xīn yuǎn   tái gāo zòng shē  
míng yān zhǔ   niǎo zhuàn shā  
xiàng pián qiū shí   guān mèi wǎn huā  
duàn chē   lái wèn rén jiā