山居苦

唐代 李兼
地僻塵心遠,台高縱目賒。 鷺明煙際渚,鳥篆雨餘沙。 橡栗駢秋實,雞冠媚晚花。 斷無車馬客,來問野人家。
chén xīn yuǎn   tái gāo zòng shē  
míng yān zhǔ   niǎo zhuàn shā  
xiàng pián qiū shí   guān mèi wǎn huā  
duàn chē   lái wèn rén jiā