山居即事

宋代 何梦桂
分得南窗与世违,坐消白昼乐清时。楼头秋意一声笛,镜里岁华双鬓丝。 绿水放教通竹径,清风招不下梧枝。心期自得难为说,白鸟青山是己知。
fēn de nán chuāng shì wéi   zuò xiāo bái zhòu yuè qīng shí lóu tóu qiū shēng jìng   suì huá shuāng bìn    
绿 shuǐ fàng jiào tōng zhú jìng   qīng fēng zhāo xià zhī xīn nán wéi shuō bái   niǎo qīng shān shì zhī