山居二首 其二
一住深山便学呆,通身有口也难开。著衣吃饭成多事,啸月吟风自少才。
扫地每嫌黄叶落,闭门常怕白云来。惟将小境勤磨拭,不肯轻轻受点埃。
yī
一
zhù
住
shēn
深
shān
山
biàn
便
xué
学
dāi
呆
,
tōng
通
shēn
身
yǒu
有
kǒu
口
yě
也
nán
难
kāi
开
zhù
。
yī
著
chī
衣
fàn
吃
chéng
饭
duō
成
shì
多
xiào
事
,
yuè
啸
yín
月
fēng
吟
zì
风
shǎo
自
cái
少
才
。
sǎo
扫
dì
地
měi
每
xián
嫌
huáng
黄
yè
叶
luò
落
,
bì
闭
mén
门
cháng
常
pà
怕
bái
白
yún
云
lái
来
wéi
。
jiāng
惟
xiǎo
将
jìng
小
qín
境
mó
勤
shì
磨
bù
拭
,
kěn
不
qīng
肯
qīng
轻
shòu
轻
diǎn
受
āi
点
埃
。