山居春暮偶成

唐代 王翰
水气掩苍扉,萝香织翠微。洞回云到少,地僻客来稀。 野鸟伤春去,杨花作雪飞。秪因飘泊久,对此也沾衣。
shuǐ yǎn cāng fēi   luó xiāng zhī cuì wēi dòng huí yún dào shǎo   lái
niǎo shāng chūn   yáng huā zuò xuě fēi zhī yīn piāo jiǔ   duì zhān