山花子四首 其二
古苑深宫忆旧游,飞花临水碧东流。拂柳伊人今不在,自停留。
纵放东风成往事,还忧燕子寄新愁。横笛一声吹梦断,去悠悠。
gǔ
古
yuàn
苑
shēn
深
gōng
宫
yì
忆
jiù
旧
yóu
游
,
fēi
飞
huā
花
lín
临
shuǐ
水
bì
碧
dōng
东
liú
流
。
。
fú
拂
liǔ
柳
yī
伊
rén
人
jīn
今
bù
不
zài
在
,
zì
自
tíng
停
liú
留
。
。
zòng
纵
fàng
放
dōng
东
fēng
风
chéng
成
wǎng
往
shì
事
,
hái
还
yōu
忧
yàn
燕
zi
子
jì
寄
xīn
新
chóu
愁
。
。
héng
横
dí
笛
yī
一
shēng
声
chuī
吹
mèng
梦
duàn
断
,
qù
去
yōu
悠
yōu
悠
。
。