伤心诗 其三
三十年来底事忙,梳头一半已成霜。宵寒被裂山僧绽,病卧药香小竖尝。
羡尔渔樵能挈耦,看人儿女喜还乡。飘零莫忆家园事,记得团栾夜绕床!
sān
三
shí
十
nián
年
lái
来
dǐ
底
shì
事
máng
忙
,
shū
梳
tóu
头
yí
一
bàn
半
yǐ
已
chéng
成
shuāng
霜
xiāo
。
hán
宵
bèi
寒
liè
被
shān
裂
sēng
山
zhàn
僧
bìng
绽
,
wò
病
yào
卧
xiāng
药
xiǎo
香
shù
小
cháng
竖
尝
。
xiàn
羡
ěr
尔
yú
渔
qiáo
樵
néng
能
qiè
挈
ǒu
耦
,
kàn
看
rén
人
er
儿
nǚ
女
xǐ
喜
huán
还
xiāng
乡
piāo
。
líng
飘
mò
零
yì
莫
jiā
忆
yuán
家
shì
园
jì
事
,
de
记
tuán
得
luán
团
yè
栾
rào
夜
chuáng
绕
床
!