上习庵陈先生

宋代 赵孟坚
厥闻忠孝者,所出同一源。 子於所亲孝,移忠理必然。 亲贤亦子训,忠节贵两全。 杀身能成仁,扬名斯永延。 是亦孝所在,岂但知色难。 嘻其叔世风,本末嗟倒悬。 若曰能养耳,食美衣华鲜。 苟求胡弗至,侧媚谄笑肩。 彼其良自多,喟叹达者观。 向来鸥阳公,拓落夷陵年。 夫人告之公,淡泊吾所安。 慎毋为险变,守节当弥坚。 卓哉名母训,经历伊谁传。 恭惟奉常君,矢心直似弦。 立朝几抗论,凛凛高回天。 力甦愦愦徒,若障狂澜川。 人知君守固,当识君母贤。 想其勉劢时,淳勤诲膝边。 怡愉一领解,心注靡变迁。 千而高为天,下而沉为渊。 但知慈训在,此外浮云焉。 兹来从吏隐,斲屋新数椽。 曲槛花葳蕤,虚窗月婵娟。 雅意寓一赋,懦立贪以廉。 我诵顺亲记,有泪如迸泉。 我贫母亦老,苒苒发已宣。 家徒空四壁,箪笥笑且便。 惟虞官箴旷,勿民温饱牵。 泽深百川赴,火明斯聚蝉。 投君以臭味,君子毋弃捐。
jué wén zhōng xiào zhě   suǒ chū tóng yuán  
zi suǒ qīn xiào   zhōng rán  
qīn xián zi xùn   zhōng jié guì liǎng quán  
shā shēn néng chéng rén   yáng míng yǒng yán  
shì xiào suǒ zài   dàn zhī nán  
shū shì fēng   běn jiē dào xuán  
ruò yuē néng yǎng ěr   shí měi huá xiān  
gǒu qiú zhì   mèi chǎn xiào jiān  
liáng duō   kuì tàn zhě guān  
xiàng lái ōu yáng gōng   tuò luò líng nián  
rén gào zhī gōng   dàn suǒ ān  
shèn wèi xiǎn biàn   shǒu jié dāng jiān  
zhuó zāi míng xùn   jīng shuí chuán  
gōng wei fèng cháng jūn   shǐ xīn zhí xián  
cháo kàng lùn   lǐn lǐn gāo huí tiān  
kuì kuì   ruò zhàng kuáng lán chuān  
rén zhī jūn shǒu   dāng shí jūn xián  
xiǎng miǎn mài shí   chún qín huì biān  
lǐng jiě   xīn zhù biàn qiān  
qiān ér gāo wèi tiān   xià ér chén wèi yuān  
dàn zhī xùn zài   wài yún yān  
lái cóng yǐn   zhuó xīn shù chuán  
kǎn huā wēi ruí   chuāng yuè chán juān  
  nuò tān lián  
sòng shùn qīn   yǒu lèi bèng quán  
pín lǎo   rǎn rǎn xuān  
jiā kōng   dān xiào qiě biàn 便  
wéi guān zhēn kuàng   mín wēn bǎo qiān  
shēn bǎi chuān   huǒ míng chán  
tóu jūn chòu wèi   jūn zi juān