山鬼谣 题管夫人画竹

清代 顾太清
认濛濛、万竿修竹,绿烟一片清冷。楚天不问云深浅,日暮凄其风劲。 吹不定。望不尽、满川秋水寒光迥。露澄烟暝。更无数青山,无边青霭,天际远峰映。 伤心更,写出苍梧旧景。美人芳草谁省。千梢万叶矜当世,闲了鸥波小艇。 尘梦醒。剩两岸、娟娟瘦玉摇江影。神游目骋。算只有南楼,老人画法,千古妙相并。
rèn méng méng wàn gān 竿 xiū zhú   绿 yān piàn qīng lěng chǔ tiān wèn yún shēn qiǎn   fēng jìn
chuī dìng wàng jìn mǎn chuān qiū shuǐ hán guāng jiǒng chéng yān míng gèng shù qīng shān   biān qīng ǎi   tiān yuǎn fēng yìng
shāng xīn gèng   xiě chū cāng jiù jǐng měi rén fāng cǎo shuí shěng qiān shāo wàn jīn dāng shì   xián le ōu xiǎo tǐng
chén mèng xǐng shèng liǎng àn juān juān shòu yáo jiāng yǐng shén yóu chěng suàn zhǐ yǒu nán lóu   lǎo rén huà   qiān miào xiāng bìng