上金陵黄尚书安中二首 其一

宋代 刘弇
南来踽踽拜前尘,雅眷仍从辙鲋新。四照色温初似玉,一时恩到总成春。 非如学者论糟粕,须信人间得凤麟。况有珠玑长满把,冥搜终恐物华贫。
nán lái bài qián chén   juàn réng cóng zhé xīn zhào wēn chū shì   shí ēn dào zǒng chéng chūn    
fēi xué zhě lùn zāo   xìn rén jiān de fèng lín kuàng yǒu zhū zhǎng mǎn míng   sōu zhōng kǒng huá pín