上金陵黃尚書安中二首 其一

宋代 劉弇
南來踽踽拜前塵,雅眷仍從轍鮒新。四照色溫初似玉,一時恩到總成春。 非如學者論糟粕,須信人間得鳳麟。況有珠璣長滿把,冥搜終恐物華貧。
nán lái bài qián chén   juàn réng cóng zhé xīn zhào wēn chū shì   shí ēn dào zǒng chéng chūn    
fēi xué zhě lùn zāo   xìn rén jiān de fèng lín kuàng yǒu zhū zhǎng mǎn 滿 míng   sōu zhōng kǒng huá pín